Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau,
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác,Gom những mảnh tình yêu vỡ nát,
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm.
Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình,
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là Mẹ,
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế,
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương.
Em cũng sẽ thế thôi, khi mỗi đứa một đường,
Sẽ chọn cho mình một người đàn ông khác,
Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc,
Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa.
Em có những đứa con, anh chẳng phải là Cha,
Ngày vẫn nấu ăn những món chồng em thích,
Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch,
Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh.
Những giữa bộn bề, tất tả, chạm nhanh,
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn đã trở thành dang dở,
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu.
Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau,
Ta đem chôn cùng những niềm hi vọng,
Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống,
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương.
Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường,
Liệu ta có thản nhiên quay mặt?
Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt?
Bọn mình sẽ thế nào, nếu ta chẳng cưới nhau???

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét